Trình Vũ đã từng giao cho mình trách nhiệm

mission

Trách nhiệm Trình Vũ đã tự giao cho chính mình là phải tạo ra sự cố kết, gắn quá khứ với hiện tại làm thành sức mạnh mở ra tương lai to lớn

Đây là nhiệm vụ, là thử thách, là trọng trách rất lớn. Liệu một cá nhân có làm được không. Rất khó, và cơ hội thành công là rất nhỏ.

Nhưng cũng hiểu rằng: rất khó tức là vẫn làm được. Cơ hội thành công là rất nhỏ tức là vẫn có cơ hội thành công

Điểm then chốt giúp cho nhiệm vụ được thực hiện thành công: nằm ở người nhận nhiệm vụ.

Người nhận nhiệm vụ cần có sức gánh. Quan trọng nhất là phải có sức gánh.

Dùng trí tuệ của mình để tạo ra sức mạnh. Rồi dùng sức mạnh đó để giúp mình gánh vác trọng trách

Cốt lõi câu chuyện thành công nằm ở trí tuệ của người gánh vác. Đây hẳn không phải là một loại trí tuệ thông thường. Trí tuệ này hẳn là cao, lớn và sâu hơn trí tuệ học vị, hơn trí tuệ đời sống.

Vậy người gánh vác tìm gặp trí tuệ đó ở đâu. Nơi đó rất lớn. Người gánh vác được biết nơi lớn nhất là vũ trụ. Và người gánh vác cũng biết rằng: con người mình chính là một vũ trụ thu nhỏ.

Chỉ cần mình nhìn thấy được chính mình thì mình sẽ gặp được trí tuệ vũ trụ.

Làm sao để mình nhìn thấy được chính mình. Quá trình đó được gọi là tu hành

Tu hành là nhìn thấy chính mình, nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhìn thấy quá khứ hiện tại tương lai

Nói theo cách rút gọi nhất: TU HÀNH LÀ NHÌN THẤY. Cái nhìn này là DÙNG TÂM CỦA MÌNH ĐỂ THẤY. Cái thấy biết của tâm là rất lớn

Điều hành giả cần lưu ý trong quá trình tu hành: thứ nhất là giữ cho tâm sáng, thứ hai là bồi bổ tâm lực.

Mục đích sống của Trình Vũ không phải là trở thành người tu hành. Nhưng để có sức thực hiện được những mục tiêu mình đề ra thì mình cần trải qua sự tu dưỡng, rèn luyện, liên tục hành động

Trình Vũ đã đúng

Trước khi bước vào một cuộc chơi, cần xác định phương pháp tiếp cận

Tu hành cũng là một cuộc vui. Người tu mà thấy trí mình sáng ra, tâm mình hoan hỷ, may mắn ngày càng nhiều – thì như thế là tu đúng.

Lại nói về phương pháp tiếp cận. Có phương pháp tiếp cận là giúp mình không bị tốn sức, không lãng phí thời gian, không lạc lối trên những bước đường tu

Trình Vũ xác định quan điểm là mình là nhân vật trung lập và độc lập. Mình độc lập trong cách tư duy, trong cách nhìn. Mình tiếp cận đạo bằng phương pháp do chính mình đặt ra. Phương pháp đó có tính phù hợp với thời đại, với đặc điểm con người mình, và với số đông có thể tiếp cận được

Trình Vũ, có lẽ là đã có được rất nhiều cách nhìn có tính khác biệt

Trình Vũ coi việc tu học đạo là: trước hết là nghiêm túc, không phô trương, nhưng trên tinh thần là vui, giải trí, coi như thêm một sở thích. Chính vì cách tiếp cận này mà mới nên được thành tựu

Trình Vũ đã tự nói với mình: mình học Đạo giống như năm xưa mình đi học toán. Mình học toán không phải để thành giáo sư toán học, mình học toán là để có thêm phương tiện giúp mình tính toán. Mình coi toán học là phương tiện. Tương tự như vậy với câu chuyện học Đạo. Mình học Đạo để có thêm phương tiện giúp ích cho công việc của mình.

Từ đầu bài viết đến điểm này, Trình Vũ chưa hề nhắc đến tên của một tôn giáo nào, trong khi lại đề cập đến khái niệm Đạo. Vậy chuyện này có mâu thuẫn gì không. Hoàn toàn không có gì mâu thuẫn

Đạo là cái toàn bộ. Trong khi tôn giáo là hệ thống các quan điểm và phương pháp tiếp cận đạo

Mỗi tôn giáo có cách tiếp cận của riêng mình. Mục đích chung vẫn là giúp cho xã hội được vận hành hài hoà, ổn định.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *